Review Phim Lão Henry

Mình là một đứa mê coi phim, nhưng nếu so với kho tàng những bộ phim mình đã coi thì chắc “không xi nhê” gì so với những con “mọt phim” ngoài kia. Tuy vậy, hôm nay mình đã đánh liều và thử viết review về một số phim mình cảm thấy tâm đắc và đọng lại một chút gì đó khiến mình phải suy nghĩ. Mở đầu cho #series review phim, mình xin phép được bắt đầu với bộ phim The book of Henry (2017), một câu chuyện quen thuộc xoay quanh giữa 1 bà mẹ cùng 2 đứa con nhỏ (Đứa lớn 11, còn đứa em chỉ mới 8 tuổi) sống ở thị trấn ngoại ô thành phố. Và lí do mình chọn để “nhận xét” về phim là sự lạLạ về mặt tư duy.

Bạn đang xem: Review phim lão henry


“Một chiếc trailer” trong bộ phim The Book of Henry (Cuốn sách của Henry)

Được điểm mặt là một trong 10 những bộ phim tệ nhất năm 2017, theo báo Tuổi Trẻ đã dẫn chứng rằng bộ phim hứng trọn những lời bình luận tiêu cực của những nhà phê bình có tiếng trong giới điện ảnh, từ Telegraph, EW và Rotten Tomatoes nhất trí cho là phim thuộc top phim dở, đến Variety chê phim đã tệ mà không biết điểm dừng hay The Guardian nói phim xấu xí, thụ động và dở kinh khủng. Tuy nhiên, hãy thử một lần bỏ qua những chuẩn mực và tiêu chí đánh giá của những nhà bình phẩm và các trang tạp chí mang tầm thế giới, thử đặt mình là một khán giả xem phim bình dị, The book of Henry (Cuốn sách của Henry) đem đến cho người xem cảm giác cực kì gần gũi, mang họ tiếp cận với “những mặt tối” trong xã hội, và cũng không kém phần sáng tạo ít nhiều lấy đi nước mắt khi xem.


Never leave things undone (Đừng bao giờ bỏ lại những thứ còn dang dở)

Với mục tiêu sản xuất một bộ phim tâm lí tranh cử giải Oscar (Oscar-baited), đứa con tinh thần tiếp nối sau “Jurassic World” là cả hi vọng của đạo diễn Colin Trevorrowvề mặt nội dung lẫn chất lượng. Sự đầu tư kĩ lưỡng từ kịch bản, nhịp phim chậm rãi cùng sự góp mặt của dàn diễn viên tên tuổi và đình đám như Naomi Watts (nữ vai chính trong bộ phim King Kong), Jaeden Martell(sao nhí của bom tấn kinh dị ăn khách “It 2017”) hay Jacob Tremblay (“thần đồng diễn xuất” của làng điện ảnh Hollywood). Tác giả và vị đạo diễn tài ba này đã không theo lối suy nghĩ thông thường về những đứa trẻ, được ví như những tờ giấy trắng, luôn cần được chăm sóc thật tốt, được bảo bọc và nuôi dạy thật kĩ, được vui chơi lành mạnh đúng cách để được phát triển toàn diện theo những gì xã hội đã quy định. Họ đã đánh liều và dường như bỏ ngoài tai “dư luận” để rồi xây dựng hình tượng nhân vật, từ cậu anh trai thiên tài, đến đứa em ngây thơ dễ mến, đến cô bạn hàng xóm, và một người mẹ game thủ xém quên cả việc có con, mỗi người đều có nỗi niềm khác nhau, cái mà họ phải đang dũng cảm vượt qua.


*

*


Tâm lý nhân vật

1. Thiên tài thì đã làm sao, họ cũng chỉ là một cá thể trong thế giới 7 tỉ người này.

Khi nhắc đến thiên tài, con người ta thường nghĩ ngay đến sự thông thái, trí tuệ vượt trội, IQ cao ngất ngưỡng và những thành tựu ấn tượng mà họ đem lại, nhưng ít ai nhận ra rằng thiên tài cũng chỉ là kẻ bình thường như chúng ta, một cá thể trong thế giới 7 tỉ người này – đều phải trải qua cảm giác hỉ, nộ, ái, ố. Nếu trong The Night Clerk (Kẻ Trực Đêm), Bart Bromley đã bất chấp sự nghi ngờ của cảnh sát là kẻ ám sát để chạy đến bảo vệ người mình yêu, hay Lynn trong Bad Genius (Thiên Tài Bất Hảo) – một học sinh giỏi đã chấp nhận gian dối trong thi cử để kiếm tiền học phụ giúp cho cha, thì Henry Carpenter đã từ chối học trường “dành-cho-kẻ-thông-minh” để ở lại làm một người anh trai tốt, bảo vệ Peter – đứa em nhỏ xíu của mình luôn bị bắt nạt ở trường.

*

2. Anh ơi, em bị bắt nạn ở trường.

Xem thêm: Xem Phim Nhà Ông Hoàng Có Vàng Tập 5, “Ác Giả Ác Báo” Trong “Nhà Ông Hoàng Có Vàng”

“Why do you trip at the color of my skin.And whether I’m fat or whether I’m thin.You call me loser, you call me a foolI ain’t got a choice, I gotta go to schoolI wish I had an angel to stick by my side.I’m shaking with fear, I’m so scared inside.Doesn’t really matter if I ain’t got the looks.Why do you always hurt me and destroy my books?”

Đó là những câu từ mà cách đây 6 năm, tại chương trình Britain’s Got Talent, Bars and Melody – những nạn nhân của bạo lực học đường đã cất vang tiếng hát, tiếng lòng mình để “kêu cứu”. Giống như câu chuyện của Peter, một cậu bé 8 tuổi đã thu mình trong sợ hãi khi bị bạn bè ức hiếp và bắt nạn ở trường học.

*

Phải chăng nếu không có người anh trai của mình, liệu Peter có còn động lực để tiếp tục đi học hay không? Theo nghiên cứu của nhiều chuyên gia (trích dẫn tờ báo CNN), có hơn 150 triệu trẻ em trên thế giới đã và đang phải chịu sự tấn công về mặt thể xác lẫn tinh thần từ những người bạn học của mình. Ngay cả ở Việt Nam, tỉ lệ nạn bạo lực học đường đã tăng gấp 13 lần so với 10 năm trước. Vậy liệu rằng những người lớn như chúng ta hay thôi thúc con trẻ đến trường bằng câu nói “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui” có thực sự đúng so với hiện trạng hiện nay hay chưa? Hãy thử ngẫm suy xem.


Bars and Melody đã truyền thông điệp “Anti-Bullying” đến với thế giới năm 2014.

3. Con ghen tị với nhà người ta

Christina: “Henry and Peter, they’re lucky to have you.” (Henry và Peter thật may mắn khi có cô)

Susan: “And your father’s lucky to have you too.” (Bố của con cũng may mắn khi có con)

Christina: “Stepfather.” (Chỉ là bố dượng)

*

Nếu bạn để ý một chút, Chirstina là một bé gái nhỏ nhắn sở hữu một đôi mắt xanh rất đẹp. Christina luôn è dè, khép kín khi gặp người lạ, luôn lặng lẽ nhìn mọi người xung quanh bằng đôi mắt lén lút. Đôi khi, người xem có cảm giác rằng dường như cô bé ấy có điều gì muốn nói, nhưng khi gặp bố dượng của mình thì lại hốt hoảng và bỏ chạy? Trong cuộc hội thoại, Chirstina bày tỏ sự ngưỡng mộ với bạn của mình khi họ có một người mẹ đích thực dù vô tâm nhưng vẫn thương yêu con mình 100%. Có phải là cô bé đang không có cuộc sống hạnh phúc, vì phải sống cùng bố dượng – người cha chẳng hề có quan hệ máu mủ gì hay không? Hoặc là cô bé đang bị bạo hành hay đó là bản chất rụt rè, nhút nhát có sẵn trong con người cô bé? Đạo diễn đã thật khéo léo khi mở đầu phim bằng câu nói “This story is about me, my brother, my mom, and the girl who lived next door. (Đây là câu chuyển về con, em trai và mẹ con, … và cả về cô bạn hàng xóm nữa)” để khơi dậy sự tò mò của người xem. Ngoài câu chuyện gia đình giữa người mẹ đơn thân kia, cô hàng xóm mà Henry đã đề cập có vấn đề gì sao?

4. Hãy để con lớn – Hoặc để người lớn mãi không chịu lớn.

Vừa làm anh, vừa làm luôn vai trò của một người bố – một người trụ cột trong gia đình, quán xuyến tất cả mọi thứ trong gia đình từ quản lí hồ sơ tài chính, hóa đơn và ngay cả đầu tư chứng khoáng để hỗ trợ người mẹ Susan phụ việc ở quán ăn đỡ vất vả. Những nhà sản xuất phim đã thật dũng cảm khi phá vỡ các quy luật truyền thống để phác thảo ra những câu hỏi mở: Tại sao người lớn mới là người được có quyền dạy dỗ con cái? Tại sao những bậc làm cha mẹ không để con mình tập-làm-người-lớn một lần? Để con được nói ra suy nghĩ của chính mình, như cuộc trò chuyện giữa Henry và người mẹ vô tư của mình đã vô tình thức tỉnh chúng ta.

*

Henry Carpenter:Mom. (Mẹ ơi.)Susan Carpenter:Hmm. Henry Carpenter:That woman today, at the grocery store, you didn’t do anything to help her. (Cái bà hôm nay ở tiệm tạp hóa, mẹ không làm gì để giúp bà ta cả.)Susan Carpenter:I told you, it just wasn’t our business. (Mẹ đã nói con rồi, đó đâu phải là việc của mình đâu con.)Henry Carpenter:I think when someone hurts someone else, I think it our business. (Nhưng mà con nghĩ nếu mình thấy ai đó làm đau người khác, thì đó đều là chuyện của ta)Susan Carpenter:Well, I know it seems that way, but there was nothing I could do. (Thực ra mẹ biết vậy, nhưng con coi đó, mẹ không làm gì được cả)Henry Carpenter:Yeah, mom, if everybody did that then there would be no one to look out for the people who just can’t look out for themselves. (Vâng mẹ, nhưng nếu mọi người đều như vậy thì chắc không ai sẽ thèm để ý tới những người không tự chăm lo được cho chính mình)Susan Carpenter:So what should I have done? I didn’t want things to get violent. (Vậy con nghĩ lúc đó mẹ nên làm gì? Mẹ không muốn mọi thứ trở nên bạo lực)Henry Carpenter:Violence isn’t the worst thing in the world. (Bạo lực chưa phải là điều tồi tệ nhất trên thế giới này mẹ ạ)Susan Carpenter:What is then? (Vậy cái gì mới phải?)Henry Carpenter:Apathy. (Sự vô cảm)

Trái đi với những gì người lớn đã dạy, chính đứa trẻ 11 tuổi kia đã làm cho người mẹ lặng thinh vài giây. Phải chăng sự vô cảm giữa người và người đã trở nên quá “nhan nhãn” khiến những đứa bé, được coi là “còn-nhỏ” phải lên tiếng.

Câu chuyện kết thúc bằng những cú plot twist, đánh bật cảm xúc của người xem. The book of Henry đã kết lại bằng sự trưởng thành của người mẹ. Có thể như những gì đã nói ở trên, con nít nên có sự ủng hộ từ bố mẹ, được lớn lên theo cách mình muốn, được suy nghĩ như một người lớn thực thụ. Hãy cứ để con như vậy, hãy lớn lên cùng con, hãy đừng cấm đoán con, hãy lắng nghe, sửa sai cho con cũng như chính mình. Như Susan, đến cuối cùng phải chấp nhận rằng Henry thực sự đã ra đi, và cậu nhóc chỉ là một đứa trẻ thôi thì Susan mới hiểu thế nào là một người mẹ thật sự. Đạo diễn đã dẹp bỏ đi cái tiêu chuẩn đạo đức khắt khe, tiêu chuẩn nghệ thuật máy móc của các nhà phê bình, gián tiếp tạo hiệu ứng lan truyền quan điểm xuống người xem và khiến phim hứng chịu số mọi lời bình phẩm tiêu cực. Tuy vậy, mình nghĩ rằng các bạn thử một lần xem thế nào, để xem chúng ta có cùng suy nghĩ không nhé. Lời bài hát Susan từng ru hai cậu con trai ngủ sẽ là kết bài cho cái #series review này của mình.

“Then you took my handTransformation beganCommotion where it once was stillFireworks explodeFront row tickets to the showThis hand I will never let it go…”