Trương Nghệ Mưu Làm Phim “Anh Hùng” Như Thế Nào?

Bộ phim nhân vật (2002) của đạo diễn Trương Nghệ Mưu có thể coi là bộ phim truyền hình mình xem đi xem lại nhiều lần nhất cùng lâu lâu mình lại ngẫm ra thêm một vài nét từ nó. Đối với mình đấy là một trong số những tác phẩm đỉnh điểm của điện ảnh mà nếu có ai hỏi mình sẽ không còn ngần hổ ngươi nói rằng đó là 1 trong những bộ phim truyện hay tốt nhất mình từng xem.

Bạn đang xem: Trương nghệ mưu làm phim “anh hùng” như thế nào?

Vô Danh là 1 trong kiếm sĩ khổ luyện với kim chỉ nam ám liền kề Tần Thuỷ Hoàng. Để ngừng được kế hoạch đó, anh rất cần phải tiếp cận được hoàng đế trong khoảng cách mười cách chân. Vô Danh đã vượt qua ba sát thủ nguy hiểm so với Tần Thuỷ Hoàng là trường Không, và đôi bạn trẻ Phi Tuyết — Tàn Kiếm, giành kiếm của họ, nhấc lên vua và để được trọng thưởng, và cũng là để rất có thể vào cung điện uống rượu cùng với Tần Thuỷ Hoàng.

Đoạn đầu bộ phim truyện xoay xung quanh một câu hỏi mà Tần vương thắc mắc, đó là làm sao Vô Danh rất có thể đánh bại được ba sát thủ với kiếm pháp siêu phàm như vậy. Vô Danh cho thấy thêm anh đã cần sử dụng kế chia giảm Tàn Kiếm cùng Phi Tuyết thông qua Trường Không, bởi vì Trường Không và Phi Tuyết từng tất cả tình cảm cùng nhau và điều ấy khiến Tàn Kiến cực kì ghen tuông. Tìm thuật của Vô Danh không hề nhỏ tay, sau khi triệt hạ được trường Không, Vô Danh mang đao của hắn tới gặp gỡ Tàn tìm — Phi Tuyết, thách thức một trong hai người ra giao đấu với Vô Danh trước phương diện quân Tần. Tàn Kiếm ganh tuông, hai fan đã bao gồm xung đột nhiên dẫn cho tới anh bị thương. Ngày hôm sau, Vô Danh đã vượt qua Phi Tuyết khi vai trung phong trạng cô đã rối bời và đoạt được kiếm của cô.

Tần Thuỷ Hoàng hoài nghi câu chuyện này, cho rằng hai bạn đó là 1 trong những cặp tri kỉ, thiết yếu chỉ vày ghen tuông bé dại nhặt mà đối đầu và cạnh tranh nhau như vậy. Ông bắt đầu nhận ra mục đích thật của Vô Danh; thực ra cả cha kẻ phù hợp khách kia sẽ thông đồng giúp Vô Danh dàn dựng cảnh đấu kiếm và tình nguyện thảm bại để Vô Danh có thể tiếp cận Tần Thuỷ Hoàng. Tàn Kiếm cùng Phi Tuyết chỉ ngăn cản lẫn nhau, để mình được là bạn chết bên dưới mũi kiếm Vô Danh và fan kia sống tiếp.


*

Chỉ xem tập phim đến đó cũng đủ để những người ái mộ các bộ phim truyền hình kiếm thuật mãn nhãn với hồ hết màn giao đấu vừa khỏe khoắn quyết liệt vừa đề xuất thơ và đẹp như một bức tranh, rất nhiều cuộc giao tranh giữa Vô Danh với Trường Không bên dưới mưa trong tiếng nhạc réo rắt của ông lão mù, thân Phi Tuyết và Minh Nguyệt (học trò của Tàn Kiếm) trong rừng phong lá rubi nhuốm máu đưa sang đỏ, thân Vô Danh cùng Tàn kiếm ở đầm nước giữa rừng núi bao la. Ví như ai dễ mủi lòng trước đầy đủ tình yêu sâu đậm, nói ít gọi nhiều, đang cảm động trước tình ái thuỷ chung, mặn mà của đôi bạn trẻ Phi Tuyết — Tàn Kiếm. Vậy là đông đảo ai mong muốn xem một chiến thắng điện ảnh mang tính giải trí, nghệ thuật hình ảnh chất lượng chắc hẳn là cực kỳ thoả mãn rồi. Nhưng bộ phim truyền hình không chỉ dừng lại ở đó.

Tần Thuỷ Hoàng là hoàng đế thứ nhất thống nhất china sau khi hủy diệt sáu nước chư hầu, ngừng thời kỳ Chiến Quốc đao binh giao tranh giữa những nước. Để giành được điều đó, ông đang tàn liền kề biết bao người, nhân dân đều nước này gần như mang lòng thù hận không hề nhỏ với Tần Thuỷ Hoàng. Quân thù của ông ở khắp nơi, ngay cả những người thân cận cũng cho ông là bạo chúa. Đến lúc này, trong hoàng cung chỉ có Tần Thuỷ Hoàng và Vô Danh phương pháp nhau 10 bước chân, mặc dù vua đã nhận ra ý định thiệt của Vô Danh, số trời vua Tần đã hoàn toàn nằm trong tay anh. Mặc dù vậy, ông nhận thấy Vô Danh đang bởi dự. Vô Danh đến biết, Tần Thuỷ Hoàng đã nhận xét thấp một người: đó là Tàn Kiếm.

Xem thêm: D07 Là Tổ Hợp D07 Gồm Những Môn Nào? Cách Ôn Thi Khối D07 Hiệu Quả

Tàn Kiếm gặp gỡ gỡ với yêu Phi Tuyết, nhỏ của một vị tướng tá quân nước Yên, người đã chết dưới tay quân Tần. Phi Tuyết luôn luôn mang mối hận này cùng thề vẫn giết Tần Thuỷ Hoàng nhằm trả thù đến cha. Hai bạn cùng nhau tập luyện võ công, thư pháp, và ba năm trước, khi kiếm thuật của họ đã đạt tới mức đỉnh cao, hai fan đã tấn công cung điện và nước Tần cùng Tàn Kiếm đang có cơ hội kết liễu Tần Thuỷ Hoàng. Mặc dù vào khoảng thời gian ngắn cuối cùng, anh vẫn từ bỏ ý định đó, với tha bị tiêu diệt cho ông. Phi Tuyết tự đó hết sức giận anh và luôn băn khoăn tại sao. Khi chạm chán Vô Danh, Phi Tuyết biết chắc hẳn rằng mình sẽ giúp đỡ anh ta thực hiện ý định mà mình dường như không thành ba năm trước, tuy thế Tàn Kiếm sẽ tìm mọi cách để ngăn ngăn và thuyết phục Vô Danh từ vứt việc ám sát vua Tần. Anh nói cùng với Vô Danh vì sao là ở hai chữ “Thiên hạ”. Tần Thuỷ Hoàng với hoài bão của mình, làm ra cảnh tàn gần kề khắp nơi, nhưng lại ông đã thống nhất Trung Hoa, nhằm thiên hạ thu về một mối, không còn giao tranh miên man giữa các nước chư hầu. Giết bị tiêu diệt Tần Thuỷ Hoàng thì dương thế sẽ lại loạn lạc, các giang sơn tranh nhau xưng vương, xưng bá, ko biết lúc nào mới kết thúc chiến tranh.

Trong những năm rèn luyện kiếm pháp với thư pháp, Tàn Kiếm vẫn ngộ ra bố cảnh giới của kiếm pháp. Cảnh giới đầu tiên là kiếm ở trong tay, tìm và người thống nhất với nhau làm cho một. Tìm sĩ hoàn toàn có thể dùng bất kể thứ gì có tác dụng vũ khí, của cả một ngọn cỏ. Cảnh giới lắp thêm hai là kiếm ko ở trong tay cơ mà ở vào tâm, tráng sĩ không buộc phải vũ khí cũng hoàn toàn có thể hạ gục đối phương. Tuy vậy cảnh giới thứ tía và cũng chính là cảnh giới tối đa của tìm pháp, chính là vô kiếm: kiếm không ở vào tay cũng ko ở vào tâm. Con tín đồ chỉ có một lòng nhân ái, bao dung không thù hận, không thể mong mong muốn giết chóc, chỉ từ lại hoà bình. Vào khung giờ phút tử sinh cuối cùng, Tần vương đã nhận ra lý tưởng đó của Tàn Kiếm, đã rơi lệ do hoá ra bạn tưởng là quân địch đáng sợ tuyệt nhất lại là fan hiểu bản thân nhất. Và bất thần đã xảy ra, Vô Danh cũng đã hiểu rõ sâu xa điều đó, tha chết cho Tần Thuỷ Hoàng như bí quyết mà Tàn tìm đã làm cho năm xưa. Vô Danh tách cung điện, Tần Thuỷ Hoàng phải ra lệnh cho binh sỹ ngoài điện hạ sát Vô Danh vày tội say mê khách, tuy vậy đã cho táng anh như một tín đồ anh hùng. Hình hình ảnh Vô Danh đủng đỉnh rãi, cách đi, rồi dừng lại thanh thản đối mặt với hàng vạn mũi thương hiệu của quân Tần cất cánh về phía mình đã vẽ bắt buộc bức tranh bi đát nhất về nhị chữ Anh hùng, như cái tên của cỗ phim.

Triết lý sâu sắc không chỉ có về tìm pháp mà về cuộc đời, nhân sinh quan, trái đất quan vô cùng thú vị và quan trọng của Tàn kiếm đã khiến cho mình rất tuyệt hảo với bộ phim truyền hình này. Các người nhận định rằng đoạn này đang xuất hiện ý “tẩy trắng” cho Tần Thuỷ Hoàng, vẽ nên một hình hình ảnh khác về ông, thay bởi hình ảnh bạo tàn, máu lạnh vốn có, với về những vấn đề tồi tệ mà ông đã làm. Bản thân thì không cho là như vậy. Đối với mình bộ phim truyền hình dù rất có thể lấy cảm giác từ chuyện ghê Kha ám sát Tần Thuỷ Hoàng, vẫn là 1 tác phẩm hỏng cấu, và mình thu nhận các triết lý, chân thành và ý nghĩa từ nó dưới tư cách một tín đồ xem một thành phầm như vậy, chứ chưa hẳn để xét lại kế hoạch sử.

Có lẽ đa số người cho rằng bộ phim truyền hình kết thúc làm việc đó, và bạn xem đã bao gồm ý niệm cho mình về hai chữ “anh hùng”, về hầu như hi sinh, tấn công đổi, về vinh quang và mất mát. Thậm chí nếu bạn xem tóm tắt phim bên trên wikipedia, văn bản cũng chỉ tạm dừng tới đấy. Nhưng so với mình, trong những thông điệp đắt giá và sâu sắc nhất, nằm ở một phân cảnh cuối cùng của cỗ phim, lúc Phi Tuyết thông tin Vô Danh vẫn thất bại, không làm thịt Tần vương, với cô đã quyết định đối chất với Tàn Kiếm. Cô bắt anh lý giải tại sao lại rào cản Vô Danh, cùng khi không gật đầu đồng ý câu trả lời, cô bắt anh rút trang bị ra để đấu với cô. Mà lại khi Phi Tuyết cố gắng kiếm phi tới, mang đến tích tắc ở đầu cuối anh đã buông kiếm, và nhát kiếm của cô ấy đã đâm thẳng vào tim anh. Lúc mới gặp mặt nhau lúc thiếu thời, Phi Tuyết sẽ hứa khi nào giết được vua Tần, hai fan sẽ cùng về quê nghêu du sơn thuỷ, vui vầy bình an bên nhau. Anh đang luôn chờ đợi đến ngày đó, nhưng sau cuối anh cấp thiết thuyết phục được Phi Tuyết tự bỏ câu hỏi trả thù. Anh chỉ rất có thể lấy cái chết, để gia công cho cô tin anh. Thực ra hạnh phúc nghỉ ngơi ngay trước mặt hai người, niềm hạnh phúc đó là được bao gồm nhau, làm chúng ta tâm tình, làm cho đôi tri kỉ, nhưng vày không làm lơ được hận thù, họ đã đánh mất hạnh phúc đó. Vào lúc cuối, lúc Phi Tuyết buộc anh rút kiếm ra để đấu, nhằm cô kiếm được câu vấn đáp cho hành vi của anh, anh đã hỏi “Có phương pháp nào khác ko kể dùng kiếm không?” Nếu luôn dùng hận thù để đối lại cùng với hận thù, thì vẫn mãi mãi không thoát ra được vòng lẩn quất đó, không tìm được hạnh phúc đích thực. Chỉ gồm tình yêu với lòng vị tha new là câu trả lời. Dù vẫn xem hàng chục lần, nhưng mỗi lần tới cảnh Tàn kiếm buông kiếm, trên khuôn mặt anh là một nụ cười thoáng qua đầy chua xót, mà lại đầy tình yêu, là mình không rứa được nước mắt. Cuối cùng, có lẽ rằng Phi Tuyết đã nhận được ra điều anh muốn nói cùng với cô bao thọ nay, vào giây phút ra đi của người tình tri kỉ, cô đã nhận ra chỉ bao gồm tình yêu thương là điều còn lại không thay đổi thay. Cô đang ôm anh và tự vẫn. Có lẽ rằng ở dương thế này đã rất nhiều hận thù, ở thế giới bên tê anh cùng cô sẽ tiến hành sống ung dung tự do thoải mái tự tại, bên nhau chẳng tránh xa…

Ngoài ý nghĩa nhân văn khôn xiết sâu sắc, cực kỳ động chạm với tâm can, và văn bản hấp dẫn, tưởng như vào đây mình đã kể hết cụ thể ra thì coi phim đã mất tốt đúng không? Nhưng thực tế là bộ phim truyện vẫn còn không hề ít thứ đáng xem, hầu hết phân cảnh gây tuyệt vời mạnh, lấy ví dụ như đối với mình là khi hàng ngàn mũi tên bắn vào trường học nước Yên, ông thầy giáo già và học viên vẫn ngồi học, dù cho có người trúng tên mà bửa gục, bởi vì “tiếng Yên còn là một nước yên ổn còn”… nghệ thuật sử dụng color trong phim cũng rất đỉnh cao. Màu đỏ tượng trưng cho việc cuồng nhiệt, ghen tuông tuông, quyết liệt, làm việc trong phân đoạn đầu với mẩu truyện hư cấu của Vô Danh về ái tình tay ba của tía kiếm sĩ. Màu xanh lá cây da trời tượng trưng cho sự trung thành, tin tưởng, khi vua Tần từ bỏ đoán mẩu truyện xảy ra, dựa vào mối lương duyên khăng khít, tôn trọng tuyệt đối giữa Tàn Kiếm với Phi Tuyết. White color là màu của sự việc thật, của sự việc thuần khiết, khi Vô Danh kể chính xác sự việc. Và màu xanh da trời lá cây, ở phần lớn phân đoạn Tàn Kiếm quan tâm đến về triết lý của tìm pháp, khi Tàn kiếm — Phi Tuyết giết hại Tần Vương, và khi anh nghĩ về về cầu mơ của nhì người. Xanh lá cây là màu sắc của từ nhiên, màu của việc cân bằng, của lòng vị tha và tình yêu vô điều kiện. Khi hồ hết tấm màn blue color rơi xuống trong cung điện Hàm Dương, chỉ từ lại hai người, Tàn Kiếm với Tần Thuỷ Hoàng, đối diện với nhau, Tàn Kiếm đã ngộ ra chân lý, lẽ sống của từ nhiên, của trời đất, của nhân gian. Cảnh cuối cùng khi Tàn tìm Phi Tuyết cùng chết, họ rất nhiều mặc áo trắng, như một sự khởi đầu lại, tinh khiết, khôi nguyên. Diễn xuất của các nhân đồ dùng trong phim thường rất tốt, đặc biệt là Lương Triều Vĩ (Tàn Kiếm) với Trần Đạo Minh (Tần Thuỷ Hoàng). Phần lớn các tình tiết tâm lý được bộc lộ trên khuôn mặt cận cảnh và những vươn lên là đổi bé dại nhất, tinh tế và sắc sảo nhất cùng bề mặt hai bạn này đã diễn tả rất tuyệt vời và hoàn hảo nhất những điều đó.

Tóm lại đó là một bộ phim truyền hình hết mức độ đỉnh cao, ấn tượng với cô bé xíu tuổi teen là mình, nhưng sau bao nhiêu năm, từng nào lần xem xét lại vẫn thấy hay, vẫn thấy giá bán trị. Sau cùng sau nhiều năm trăn trở, mình đã và đang vượt lười nhằm viết về bộ phim này.