Spring, summer, fall, winter

Mình nghĩ là đã có không ít người từng nghe nói đến tập phim này rồi. Cá nhân mình cũng tìm đến nó lâu lắm trước khi quyết định xem. Hồi trước mình luôn đinh ninh rằng phim này là của Nhật Bản, do nghe tên nó mang hơi hướng Nhật phiên bản quá cơ mà ha. Nhưng đó là một bộ phim của hàn quốc chính gốc, và lại là một bộ phim truyện khác của Kim Ki Duk – đạo diễn bảo triệu chứng cho dòng phim arthouse và cũng là đạo diễn mình mến mộ nhất.

Bạn đang xem: Spring, summer, fall, winter

Mùa xuân, ta gặp một chú tiểu đáng yêu và dễ thương sống thuộc sư phụ, học biện pháp tìm cây thuốc chữa trị bệnh. Chú tiểu ngây thơ tiêu khiển bằng phương pháp buộc đá vào người con cá, ếch, rắn mang đến nó chết chìm hay là không thể di chuyển. Nhà sư già phát hiển thị nhưng ông không trách mắng. Ông buộc một hòn đá vào người chú lúc chú sẽ ngủ, bắt chú chịu đựng đựng gánh nặng để chú cần giải phóng mang lại những con vật vào sáng sủa hôm sau: “Nếu một trong những nhân đồ vật đó chết, bé sẽ đề xuất chịu dằn vặt suốt cuộc đời”. Rồi vào ba loài vật đó, rắn đang chết, chú tiểu bật khóc nức nở thấy yêu mến luôn. Mình không rõ đầy đủ giọt nước đôi mắt đó là sự việc thức tỉnh giấc lương tâm muộn màng tốt sự sốt ruột nghiệp chướng trước đôi mắt nữa.

*

Mùa hè đến, chú tiểu giờ đây đã biến đổi một thiếu hụt niên. Một sáng, anh đón một người mẹ cùng cô phụ nữ đến chùa trị bệnh. Vào một phút núm lấy tay bảo sanh xuống thuyền, một chiếc điện xẹt ngang, một cảm xúc hung phấn len lỏi vào da thịt. Đó là khi dương gặp âm, “âm dương giao hòa”. Là 1 trong nhà sư chấp tay niệm Phật nhưng lại anh cần thiết ngăn nổi tình cảm phiên bản năng, nỗi khao khát cai quản một người bầy bà. Có một hôm cô bé ngồi tứ lự bên dưới trời mưa lất phất, anh này nỗ lực nón tre ra đậy cho cô, mặc đầu tôi cũng ướt. Bao gồm lần anh vô tình đẩy cửa đúng vào lúc cô đang cố gắng đồ, bần thần trong lần thứ nhất thấy tấm sườn lưng trần của một fan con gái. Giữa chốn tam tô cùng ly ấy, âm dương thu hút nhau như điều thoải mái và tự nhiên của đất trời.

*

Bộ phim vẫn thật lý tưởng nếu như nó kết ở cụ hệ sư nam thiết bị hai xoay đầu là bờ như trên. Nhưng cuộc đời thì không khi nào tròn trịa như vậy. Tập phim trở đề nghị xuất dung nhan khi bao gồm thêm xuân nữa, rồi sẽ lại sở hữu những mùa tiếp theo, khiến cho một vòng tròn khép bí mật với đoạn đầu phim và thể hiện sự tuần hoàn của sinh sản hóa. Ta lại phát hiện một vị sư già và một chú tiểu. Chú đái lại tiếp tục hành hạ những nhỏ vật để sở hữ vui. Nếu chú ý thì ta đang thấy, những cuộc đời cơ phiên bản là như là nhau. Khi chú ý trên cao xuống thì thấy đông đảo thứ chẳng qua là việc lặp lại lẫn nhau, chỉ có căn cơ là cái ác và thiện. Con bạn sẽ mãi lặp lại những tội vạ cũ với hẳn đề xuất trả giá cho đầy đủ lỗi lầm của mình.

*

Thật sự mà nói thì phim điện hình ảnh Hàn Quốc cực kì chú trọng vào phần đa tình tiết nhỏ tuổi nhặt, thậm chí có nhiều lúc kéo dài bọn chúng ra tới tầm mĩnh xem cơ mà thấy mệt. Những chính việc thực hiện đó mới tạo nên sự cái hồn của toàn cục phim, có tác dụng cho bộ phim truyện trở nên tất cả lý.

Tất nhiên là ngành công nghiệp điện hình ảnh muôn màu, muôn vẻ, từng đạo diễn có cho mình một thiên hướng, một lối tư duy không giống nhau. Lấy ví dụ như đi, theo mình thấy thì đạo diễn Bong Joon Ho (phim The HostMother, có cả The Snowpiercer nữa – phim hợp tác chung cùng với Hollywood tuy vậy nó không thuộc thể loại arthouse) thường triệu tập vào mô tả nội chổ chính giữa nhân vật, cho nên vì vậy những cảnh tảo xoáy vào biểu cảm của nhân vật nhiều hơn. Còn so với Kim Ki Duk, như thiết yếu ông đã từng có lần trả lời luôn (mình xem nhẹ nguồn nào rồi), thì quan trọng là “location”, là toàn cảnh bộ phim, với những chi tiết góp nhặt để gia công nên chiếc sự đúng đắn, gồm lý của tất cả tác phẩm.

Trong Spring, Summer, Fall, Winter,… và Spring – cỗ phim lấy chủ đề khá trừu tượng thì việc sử dụng những chi tiết, thậm chí là là nhân vật biểu tượng càng nhiều.

Xem thêm: Top 18 Xem Phim Hành Động Mỹ Siêu Kịch Tính I Căn Biệt Phủ S

Như mình đã nói tại phần 1, các mùa trong năm là đời người, là việc luân hồi và vòng tròn khép bí mật của tạo ra hóa. Hòn đá cơ mà cậu bé nhỏ buộc vào những loài vật đầu phim và hòn đá đơn vị sư sở hữu trên vai nhằm leo lên đỉnh núi cuối phim là quả báo mà lại ông buộc phải trả, là việc trả nợ cho toàn bộ những tội lỗi cơ mà ông đã gây ra. Không tính ra, tất cả nhiều cụ thể được đạo diễn để vào khéo léo và truyền tải thông điệp sâu sắc.

Đầu tiên là góc cửa nổi đem vào ngôi chùa nhỏ tuổi và cửa nhà trong chùa chia cách chỗ ngủ của các nhà sư cùng cô gái. Thật sự đó chỉ đơn giản là cánh cửa, không tồn tại vách ngăn, không tồn tại tường bao bọc. Toàn bộ những ai muốn vào bên phía trong hoàn toàn có thể đi vòng ra ngoài, không nhất thiết phải mở cửa ngõ kêu cót két ra. Ráng nhưng, ngơi nghỉ khúc mở màn của cỗ phim, ta luôn thấy số đông nhà sư đi qua nó. Cánh cửa đó tượng trưng đến lý trí của mỗi người, và tất nhiên lý trí cũng có giới hạn y như chiều rộng của cánh cửa đó. Ta có thể thấy nhà sư trẻ tiến hành những hành vi tàn ngay cạnh hay dâm ô bên trong. Bởi lẽ, lý trí ôm lấy chúng ta, điều chỉnh những say mê muốn. Khi công ty sư trẻ không còn rất có thể chịu đựng được đều ràng buộc của giáo lý, anh giải hòa mình. Để không hẳn nghe thấy giờ cót két khi cửa mở, âu cũng đó là “giọng nói phía bên trong đầu” – lương tâm, anh đã lựa chọn đi vòng qua cửa, tìm về nỗi ước mơ riêng của mình.

*

Tiếp đến là 1 nhân thứ khá mờ nhạt – người mẹ. Nhân vật đại diện cho đông đảo mối nguy hiểm ẩn tàng luôn luôn luôn vĩnh cửu trong đời thường. Nó ko trực tiếp làm cho hại bọn họ những nó mang đến những mầm mống, phần đa điềm gở hoàn toàn có thể hủy hoại nhỏ người.

*

Mình cũng rất thích bé mèo trong sáng phim, nó trình bày sự nhận thức. Con người trong mùa thu – như vào phim chính là mùa giác ngộ, còn xung quanh đời họ thường ẩn dụ sẽ là mùa trưởng thành, thì cũng tương tự con mèo luôn luôn quan liêu sát, điềm đạm. Sự thừa nhận thức ấy giúp ta nhận ra, thừa qua gần như nhược điểm, đến một cơ hội nào này được đấy lên thành sự từ bỏ chủ, dìm thức chính xác về hành vi của mình.

*

Lửa mở ra trong phim, có thể mình cũng không nhất thiết phải nói thì người nào cũng nhận ra đó là sự gột cọ của trí óc khi tín đồ ta đã chiếm lĩnh đến một cảnh giới phi phàm. Đạo Hindu, Đạo Phật và những Đạo khác nữa phần nhiều xem lửa là tri thức. Việc nhà sư già tự hỏa táng mình biểu hiện ý thức của ông về cuộc sống mình, là việc tự giải phóng phiên bản thân. Ông hóa sang 1 kiếp khác, ở chỗ này ông là Rắn. Khi mùa đông tới, đơn vị sư con trẻ năm xưa trở về, nay đã thành một sư ông, đẩy cửa bước vào chánh điện và ông thấy nhỏ rắn ở đó. Theo như mình đọc được thì Rắn trong ý thức của tín đồ Ấn Độ là 1 trong linh vật hình tượng cho sự đảm bảo an toàn và chở che. Thời xưa lúc Đức Phật ngồi thiền định cũng có chín bé rắn hổ mang có tác dụng thành cái dù đảm bảo cho Đức Phật.

Bộ phim này có một cảm xúc vừa nặng nằn nì vừa giải tỏa. Nó gợi lên nhiều bài học kinh nghiệm về cuộc đời, trăn trở về phần đa ham muốn, tội lỗi với sám hối. Và tất nhiên, bộ phim truyền hình cũng dịu nhõm như chính cái brand name của nó vậy. Thực ra một phần là nhờ khung cảnh vạn vật thiên nhiên đẹp như tranh vẽ, các cảnh xung quanh lúc nào thì cũng kì kì ảo ảo. Một bộ phim truyền hình được kể, được bày ra hệt như một bài xích thơ vậy đó.

*

Cuối phim là hình hình ảnh tượng Phật dưới nắng, ung dung nhìn xuống ráng gian bé xíu nhỏ, khiến cho ta bất chợt nhận ra chính xác là mọi cuộc đời đều giống như nhau thật, dưới cái nhìn của Đấng tối cao. Mặc dù rằng một hành vi ta làm bao gồm chăng là nhỏ bé, là phù phiếm dưới con mắt của Người, thì nó luôn nằm trong gọn gàng trong một thế gian nhất định, hòa quấn với sản phẩm ngàn hành vi của hàng chục ngàn con tín đồ khác. Bởi vì vậy, dù ao ước hay không, việc ta làm cho ta phải tự trả lấy, bởi nó luôn ảnh hưởng tới bạn khác, và chính vì ta luôn được dõi theo